Review truyện TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Game3

LustAveland

Các bạn đang theo dõi bài viết về TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Game3 tại Game3.vn. Trang web tổng hợp về tin tức, giải trí, doc truyen online…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Game3

#Review
TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH

Tác giả: Hàm Hàm
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, nhẹ nhàng, kết HE
Tình trạng: Hoàn (54 chương)
——————————

Đời người… 
Gặp được nhau ở điểm khởi đầu, đó là may mắn. Nhưng nếu ta thấy nhau ở những ngã rẽ cuộc đời, xin đừng vội lướt qua. 
Lỡ nhau một giây, xa nhau một đời.

Mở đầu câu chuyện là cuộc hôn nhân tan vỡ của một gia đình. Quả thật, với một người luôn tôn thờ những giá trị gia đình như tôi, sự khởi đầu không trọn vẹn này khiến tôi có chút hụt hẫng. Vốn muốn dừng lại nhưng “bản tính tò mò” đột nhiên trỗi dậy. Muốn dừng nhưng không sao dừng được.

TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Rốt cuộc đó là loại bệnh gì đây?

Thương Hoài Nguyệt – Người cũng như tên, là một cô gái đơn thuần, điềm đạm. Khi còn là sinh viên đại học, cô gặp và yêu Lỗ Phong. Mối tình đầu êm đềm, đám cưới trong mơ được người người ngưỡng mộ. Cứ ngỡ “lương duyên trăm năm” lại không ngờ đến khi cậu con trai Đậu Đậu được hơn ba tuổi, tiểu tam tìm đến nhà, bức màn hôn nhân gian dối của chồng cô bất ngờ bị xé toạc.

Ai bảo người hữu tình không gặp kẻ vô tình? Trái tim đã nguội lạnh thì còn gì níu kéo mà không thể buông tay? 

Hoài Nguyệt chọn cách ra đi, tương lai sau này vì con trai mà sống. Khi đó, cô không hề biết rằng, kết thúc hôn nhân của mình lại là khởi đầu cuộc sống của một người khác, đồng thời cũng thay đổi vận mệnh của cô.

Cơ Quân Đào là một họa sĩ tài ba, sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc. Cứ ngỡ thượng đế quá ưu ái cho con người này, nhưng sự thật đằng sau vẻ hoàn mỹ đó là một trái tim chịu nhiều tổn thương. Không quên được lỗi lầm của cha, luôn sống trong ám ảnh về cái chết của mẹ, chẳng thể dung hợp với cuộc sống bên ngoài… Ngỡ rằng ngày tháng vô vị cứ thế trôi qua, nhưng cuộc sống vốn dĩ chẳng nói trước điều gì. Trong buổi sáng “cuối xuân đầu hạ”, chuông cửa vang lên, một người phụ nữ cùng cậu con trai nhỏ đứng trước cửa nhà, mỉm cười nhét quà vào tay anh.

Vì sự xuất hiện của cô… Cuộc sống của anh rẽ sang một hướng khác.

Cuộc gặp gỡ của Cơ Quân Đào và Thương Hoài Nguyệt không kịch tính cũng không lãng mạn như nhiều bộ truyện ngôn tình tôi từng đọc. Ngay từ khi bắt đầu, xuất phát điểm giữa họ là mối quan hệ hàng xóm, gặp mặt nhau đơn thuần chỉ là những câu chào hỏi thường ngày. Có lẽ, sẽ chẳng có gì thay đổi nếu giữa họ không phát sinh những hiểu lầm đáng tiếc để rồi từ đó hai trái tim nhích lại gần nhau lúc nào không hay. 

Cuộc sống của Cơ Quân Đào không còn đơn điệu như trước. Anh bắt đầu tìm lại những cảm xúc từ lâu đã đánh mất. Chẳng biết từ bao giờ, người phụ nữ mang tên ánh trăng kia đã vượt qua ranh giới hàng xóm, chiếm trọn thời gian và trái tim của anh.

Anh đếm thời gian mong ngày cô đến.
Anh tựa cửa sổ, ngóng đợi cô trở về.
Anh thậm chí còn ghen tỵ với cây rau dây mướp nhà cô vì chúng hạnh phúc hơn anh, luôn được cô nhớ đến.

Anh mong cô biết được sự hiện diện của anh đồng thời lo sợ không biết đối diện với ánh mắt của cô thế nào. Anh mong cô hiểu được tình cảm của mình, muốn buộc chặt cô bên người nhưng cũng lo sợ “ai lại muốn chung sống với một người trầm cảm chứ?”

Có thể nói, cô là “bác sĩ bất đắc dĩ” đưa người bệnh là anh về với cuộc sống bình thường nhưng lại vô tình khiến anh mắc căn bệnh nghiêm trọng hơn, căn bệnh mang tên cô – Thương Hoài Nguyệt. 

Xuyên suốt mạch truyện chính là cuộc chiến tình cảm đầy mâu thuẩn của hai nhân vật chính. Khác với Cơ Quân Đào luôn dằn vặt tâm lý, tự ti bệnh tật, cuộc chiến nội tâm của Hoài Nguyệt phần nhiều liên quan đến sự lo sợ cho tương lai của con trai cô. Thân thiết với một người bị bệnh trầm cảm không phải là việc dễ dàng, cô muốn con trai được phát triển trong một gia đình bình thường. Cũng chính vì điều này, dù đã vô tình phát sinh quan hệ với anh, Hoài Nguyệt vẫn chọn cách chạy “trối chết”. Cô chọn cách lẩn trốn tình cảm của anh, cũng trốn chạy luôn cả tình cảm của bản thân mình. Thế nhưng, khi phát hiện có một người khác thích anh, trong lòng cô lại ngổn ngang trăm mối.
“Buông tay? Đúng vậy, không phải mình cũng đang tìm một cơ hội như vậy sao? Nhưng vì sao đến lúc gặp được cơ hội như vậy, mình lại cảm thấy khó chịu?”

Trước kia, tôi đọc truyện phần nhiều là để giết thời gian, luyện chính tả và thật sự thì ít tình tiết nào để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng. Thế nhưng, bộ truyện này lại có chút ám ảnh, dù đã đọc qua rất lâu nhưng mỗi khi nhớ đến đoạn tình cảm đau đáu của nam chính Cơ Quân Đào, đôi mắt tôi lại nhòe lệ. Dường như, tôi đã quên luôn vị trí độc giả của mình, ngỡ như mình là nữ chính bị tấm chân tình của anh lay động.

“Hoài Nguyệt, ngoan nào, không được chạy nữa nhé! Mỗi lần em chạy đều biến mất hơn mười ngày, anh ở đây chờ đến lúc gần như không chờ được nữa. Có thể em chưa bao giờ chờ một người nào như vậy. Không biết bao giờ cô ấy về, không biết cô ấy có về không, vừa hy vọng lại vừa tuyệt vọng.”

Nếu bạn muốn tìm một bộ truyện thiên về tâm lý nhân vật, vừa nhẹ nhàng lại vừa sâu sắc thì tin tôi đi, bộ truyện này là dành cho bạn. Dưới ngòi bút tài tình của tác giả, mỗi nhân vật, mỗi lời thoại đều đủ sức lay động trái tim của bất kỳ người nào, kể cả những độc giả khó tính nhất. Một bộ truyện hay cho một thông điệp đẹp về tình yêu, hôn nhân và gia đình.

Đừng để lại dấu chân trong cuộc đời của một người khi bạn không chắc mình có thể chịu trách nhiệm. Hạnh phúc không xa, cứ bước đi thì sẽ tới.

Review by Âu dung hoa
——————-

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Cre pic: Google/huaban


Các bạn đang đọc truyện full TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Game3 được cập nhật mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi và còn rất nhiều thể loại truyện đang hot nhất như ngôn tình full, đam mỹ full…. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật thú vị.
Tag: TÊN EM LÀ BỆNH CỦA ANH – Game3
Xem thêm: Đọc truyện online
Nguồn: Game3.vn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *