Review truyện MÊ HOẶC – Game3 – Truyện ngôn tình, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

LustAveland

Các bạn đang theo dõi bài viết về MÊ HOẶC – Game3 – Truyện ngôn tình, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục tại Game3.vn. Trang web tổng hợp về tin tức, giải trí, doc truyen online…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

MÊ HOẶC – Game3 – Truyện ngôn tình, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

 

Đêm sinh nhật tròn 18 tuổi, Kiều Nhiễm mang 1.000 tệ đi tìm người phá thân.

 

Đừng vội hiểu lầm, cô gái nhỏ không phải kiểu nổi loạn tuổi dậy thì, càng không phải vì giận dỗi bốc đồng gì gì đó, mà đưa ra quyết định này chỉ bởi một nguyên nhân duy nhất: tò mò. Nhưng ngay khi chuyện gay cấn nhất sắp diễn ra, thì Phong Vũ đến. Người cũng như tên, mưa gió vần vũ.

 

Bản thân Phong Vũ cũng không biết, bắt gặp con gái của vợ hờ thuê phòng phá thân vào sinh nhật 18 tuổi là cảm giác gì, anh chỉ biết bản thân mình giống như bị một sự kiện này đánh tỉnh. Phong Vũ chợt nhận ra hai điều rất rõ ràng, một là Kiều Nhiễm đã trưởng thành, hai là hình như anh đã bỏ qua sự trưởng thành của cô bé mất rồi.

 

Mối quan hệ bất đắc dĩ này giữa Phong Vũ và Kiều Nhiễm, một lời khó nói hết. Bố của Kiều Nhiễm buôn bán ma túy, bị Phong Vũ đưa vào tù. Lúc đó, anh chỉ là một cảnh sát trẻ mới vào nghề, sự áy náy đối với gia đình “nạn nhân” khiến anh đưa ra một quyết định vô cùng vớ vẩn, chính là kết hôn với vợ người ta và chăm sóc cho con gái người ta. 

 

Thật ra, đối với Phong Vũ thì chuyện này không hề quan trọng. Bởi vì cuộc hôn nhân này chỉ tồn tại trên danh nghĩa mà thôi, anh không cho phép người phụ nữ đó chạm vào mình và chỉ duy trì mối quan hệ dưới dạng chu cấp. Lúc đó, Kiều Nhiễm chỉ mới 13 tuổi. 

 

Mẹ của Kiều Nhiễm đi theo bố cô từ rất sớm, lăn lộn cũng nhiều năm cho nên làm sao có thể chịu đựng được cuộc sống tẻ nhạt như vậy. Dụ dỗ ông chồng trẻ trung đẹp trai hữu danh vô thực mãi không xong, bà ta tức giận bỏ nhà theo trai. Kể từ ngày đó, Kiều Nhiễm sống với Phong Vũ, một mình.

 

Nói là sống cùng, nhưng thật ra cũng không khác gì sống một mình. Phong Vũ là đội trưởng đội cảnh sát, tối ngày bận truy bắt tội phạm, chẳng mấy khi về nhà. Thế nhưng tất cả mọi thứ trong cuộc sống của Kiều Nhiễm, đều do một tay anh lo liệu, từ học phí, sinh hoạt phí và tất cả những thứ có thể giải quyết bằng tiền. Chỉ có duy nhất một chuyện, chính là vấn đề tâm sinh lý của cô.

 

Cho đến tận ngày hôm nay, Phong Vũ mới bất lực nhận ra, anh không có cách nào với cô bé này. Kiều Nhiễm từ lúc đến ở nhà anh đã luôn trầm tĩnh và ngoan ngoãn như vậy, chưa bao giờ phiền anh phải lo lắng. Cô dịu dàng và yên lặng giống một con mèo nhỏ, lặng lẽ đến nỗi thỉnh thoảng anh quên mất mình đang phải chăm sóc một cô gái. Ngược lại, thỉnh thoảng là cô chăm sóc cho anh, không có gì nhiều, chỉ là những bữa cơm nấu sẵn hay là căn nhà sạch sẽ có hơi người.

 

Phong Vũ vô cùng áy náy, mang tiếng là ba dượng, dù cho có là “hờ” đi chăng nữa thì cũng nên có chút trách nhiệm. Nhưng đáng tiếc, kinh nghiệm khoản “kia” anh cũng không có thì làm sao chỉ dạy người ta? Phong Vũ nhớ lại, ngày kinh nguyệt đầu tiên của cô bé là anh hoảng hốt mang cô đi bệnh viện, băng vệ sinh cũng không biết mua loại nào cho đúng. Còn có, bộ nội y đầu tiên của cô cũng là anh dắt đi mua. Thế nhưng, vấn đề nam nữ kia, phải nói thế nào đây?

 

Trong lúc Phong Vũ vò đầu đến rụng cả tóc thì Kiều Nhiễm lại cảm thấy chẳng sao cả. Cô không hiểu về trinh tiết, chỉ là tò mò mà thôi. Nếu “chú già” không muốn, cô sẽ không làm. Dù sao thì, người đàn ông này tốt như vậy, cô không muốn làm anh phải phiền lòng. Thế nên, mọi chuyện cứ thế trôi qua.

 

Nhưng điều mà cả Phong Vũ và Kiều Nhiễm đều không ngờ tới chính là, sau đêm hôm ấy, có một điều gì đó đã lặng lẽ ươm mầm giữa hai người. Phong Vũ cảm thấy mình cần có trách nhiệm hơn với cô, cố gắng dành thời gian nhiều hơn cho cô, nhưng cũng chính vì tiếp xúc như vậy, Phong Vũ mờ mịt nhận ra một thứ tình cảm khác đã bắt đầu xuất hiện. Kiều Nhiễm thật sự rất đẹp và cũng rất dịu dàng, không còn là một cô bé con yên lặng ngày đó nữa. Cô đã là một cô gái trẻ tuổi rực rỡ đầy sức sống.

 

Trái tim Kiều Nhiễm cũng không yên. Nhiều năm lặng lẽ một mình, bây giờ được “chú già” chăm sóc đưa đón, cô có chút không quen, nhưng lại không chán ghét, còn thêm chút chờ mong. “Chú già” rất bận, nhưng cũng rất quan tâm lo lắng cho cô. Anh cũng không giống một “ba dượng hờ” của cô nữa, anh là một người đàn ông chín chắn trưởng thành, vô cùng nam tính.

 

Trong hai người, Kiều Nhiễm suy nghĩ đơn giản hơn. Cô muốn anh thì sẽ thể hiện cho anh thấy. Quyến rũ là bản năng của phụ nữ, Kiều Nhiễm tận dụng triệt để. Cuối cùng, ông chú già không chống cự được nữa, lần đầu ăn trái cấm, ăn đến nghiện. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)

 

Nhưng mà, Phong Vũ ăn xong, bỏ chạy. Kiều Nhiễm rất hiểu, cũng không ép anh. Vấn đề bối phận đối với cô không là gì cả, bởi vì cô chưa bao giờ xem anh là ba dượng cả, nhưng Phong Vũ thì khác. Anh chăm sóc cho cô từ nhỏ, nhìn cô dần lớn lên, ít nhiều sẽ có cảm giác nuôi dưỡng. Bây giờ cô gái nhỏ nức nở dưới thân anh, anh có cảm giác mình ức hiếp người ta rồi.

 

Cảm giác tội lỗi khiến Phong Vũ không dám về nhà, nhưng không về thì lại nhớ cô gái nhỏ. Nhớ bữa cơm vụng về đầy cố gắng, nhớ khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn, nhớ thân thể trắng nõn quyến rũ mê người, nhớ từng tiếng thở dốc yêu kiều mỗi lần anh chạm đến… Phong Vũ chịu hết nổi, lại bay về nhà.

 

Kiều Nhiễm hiểu anh, ở nhà đợi anh. Cuối cùng thì chuyện gì cần đến cũng đến.

 

“Nhiễm Nhiễm, ở bên anh nhé?”

 

“Không phải chúng ta đang ở cùng nhau sao?”

 

“Không phải ở cùng một chỗ, mà là làm bạn gái của anh. Anh lớn hơn em mười mấy tuổi, chưa từng yêu ai, nhưng anh rất thích em, có thể cũng yêu em. Trái tim này nhìn thấy em là không thể bình tĩnh nổi. Vậy em nói cho anh biết, em có muốn ở bên anh không?”

 

Kiều Nhiễm yên lặng suy nghĩ, sau đó nói.

“Ở bên nhau đi, em cũng thích anh, sau này anh chỉ được yêu một mình em, cưng chiều em, chỉ tốt với một mình em thôi.”

 

Tình yêu vốn dĩ đơn giản như vậy. Kiều Nhiễm lặng lẽ nhiều năm bên anh, nhưng anh chính trực thế nào, trách nhiệm ra sao, cô đều nhìn thấy. Ngay lúc mẹ cô bỏ đi, anh hoàn toàn có thể rũ bỏ mọi thứ, nhưng anh đã không làm như vậy. Vẫn lo cho cô đầy đủ nhất, không để cô phải suy nghĩ bất cứ vấn đề sinh tồn nào. Có lẽ lúc đó thiếu một chút tình cảm, nhưng không sao, sau này bù đắp là được.

 

Mà nói thật, anh bù đắp cũng quá nhiệt tình rồi. Không thể trách Kiều Nhiễm quá quyến rũ, chỉ trách anh nhiều năm không được ăn uống tử tế, một lần nếm thịt, vĩnh viễn không muốn quay lại ăn chay. Mà cô gái của anh, cái gì cũng giỏi, học hành giỏi, yêu anh cũng giỏi. 

 

Mỗi lần anh muốn, đều không để anh thất vọng hay hối tiếc, bất kể là trên giường, trong phòng tắm, nhà bếp, hay thậm chí là qua điện thoại. Nói thế nào nhỉ? Không chỉ là một bữa ăn ngon, mà lần nào cũng là đại tiệc thịnh soạn. 

 

Tuy món chính của đại tiệc đều là thịt, nhưng mà đủ loại hương vị chua cay mặn ngọt, không chỉ người ăn mới ghiền, mà người xem cũng cần chuẩn bị khăn giấy. Còn công dụng của khăn giấy là gì, chắc mọi người đều hiểu rõ rồi nhỉ. 🙂

_______

 

“ “: Trích từ truyện

 

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Cre: Google/Huaban

 


Các bạn đang đọc truyện full MÊ HOẶC – Game3 – Truyện ngôn tình, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục được cập nhật mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi và còn rất nhiều thể loại truyện đang hot nhất như ngôn tình full, đam mỹ full…. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật thú vị.
Tag: MÊ HOẶC – Game3 – Truyện ngôn tình, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục
Xem thêm: Đọc truyện online
Nguồn: Game3.vn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *