Review truyện ‘Có giỏi Thì Đừng Chết’

Giới thiêu truyện đam mỹ ‘Có giỏi thì đừng chết’

Tác giả: YY Đích Liệt Tích
Thể loại: đương đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan da, Phúc hắc lạnh nhạt quái gở công X Ôn thiện tạc mao dửng dưng thụ, 1×1, HE, truyện đam mỹ

Trích đoạn truyện tất cả giỏi thì chết

“Bẹp.”

bên dưới chân Dường như lại giẫm đề xuất thứ gì đấy, dòng các loại cảm bớt bám dính, sền sệt đấy làm mọi người chưa vui một chút nào.

Hách Phúng cúi đầu nhìn.

Thì ra chính là kho bãi phân cồn vật, nhưng trên đó chỉ một dấu chân vô cùng quen thuộc, không hề nghi ngờ, chính là ẩn chân của cậu.

Trong vòng một giờ, không biết là lần thứ mấy cậu đạp phải phân. Khởi đầu, cậu còn biến sắc rồi tìm đại một bãi cỏ bị khô quá chà xát đôi giày, mà lại giờ đây, Hách Phúng chỉ bình tâm mà lại đi qua bến bãi phân này, không thèm đon đả nhưng đi về bên trước.

hiện giờ cậu vẫn quen sở hữu các loại chuyện này rồi, cho dù lát nữa tất cả tạo ra 1 kho bãi phân voi ma mút, cậu cũng không không ngờ. Rừng rậm nguyên sơ như ráng này, xung quanh cây trồng, thứ cụm nhất đó chính là phân hễ vật.

Đọc truyện đam mỹ h

chỉ cần điều tại sao lại bảo cậu cho vị trí hoang sơ hẻo lánh Bởi vậy chứ, gồm đề xuất lừa gạt không vậy? Cơ mà đo đắn tổ ấm kia bao gồm gửi nhầm Showroom mang đến cậu chưa, có tác dụng gì gồm công ty nào lại phỏng vấn ở mẫu chỗ quái quỷ này chứ?

Hách Phúng nhớ lại khoảng nửa giờ trước, lúc cậu đứng ở chỗ đầu bìa rừng hỏi một chưng dân cày đi ngang đó lối vào rừng, bác đó nhìn cậu như thể: Trời ạ, cậu vào cái chỗ toàn cây này làm gì vậy? Đặc điểm này khiến Hách Phúng chỉ một một số loại cảm hứng rằng người hiện giờ đang bị phân phối.

cai quản công ty lâm nghiệp Lục đại dương mong tuyển một trợ lý lâu năm, đãi ngộ có lợi, bao nạp năng lượng ở, thử bài toán 1 tháng.

chính là bởi vì đọc được 1 mẩu tin tuyển dụng bên trên báo, Hách Phúng bắt đầu chính thức quyết định trèo đèo vượt suối hơn một giờ bước vào lãnh thổ rừng rậm thâm sâu này. Bình thường bởi vì phần quá trình có đãi ngộ có lợi, bao nạp năng lượng ở này – thấp nhất là bên trên báo cho biết tuyển dụng viết cố kỉnh.

một chưởng đánh bị tiêu diệt bé muỗi vẫn vụng trộm hút máu các bạn, Hách Phúng bên không đổi sắc cơ mà hủy thi diệt tích, rồi bắt đầu cầm lại đi về phía trước.

Dựa theo con đường nhưng bác dân cày đấy chỉ, sau khi đi dọc con đường nhỏ tuổi này đã thấy cuối đường có một ngôi nhà nhỏ tuổi, đó chính là chỗ cậu nên tìm.

biệt thự nhỏ, căn nhà nhỏ tuổi, căn nhà bé dại.

Tham khảo thêm truyện ngôn tình ngược

biệt thự nhỏ, tòa nhà nhỏ… Í? Trong khi là chỗ ấy.

hiện tại, Hách Phúng chỉ thấy được một cột khói cao cao hơn trời, bởi vì cả ống khói cũng trở nên cây cỏ sum sê che mất, dẫu vậy cậu đã giống như thấy được 1 cảnh đường phố bé dại trải nhiều năm từ căn nhà mang lại dưới chân cậu.

Thật sự là đem lại cho người ta cảm giác đó là căn nhà của không ít tinh linh giữ rừng trong đồng thoại.

Hách Phúng chưa khỏi suy xét, phân vân trong căn nhà nhỏ tuổi này gồm nên thật sự duy nhất tinh linh không? Cho dù chẳng hề là tinh linh, về tối thiểu cũng là 1 do mỹ nhân tất cả khí chất thanh lệ.

đã suy xét chìm đắm thì cậu nghe thấy 1 tiếng đóng cửa ngõ chưa xa từ trong khu rừng bé dại vọng tới, tiếp theo là tiếng bước đi vội vã, giây tiếp theo, 1 bóng người trong gia đình lọt vào tầm mắt cậu.

Tóc Black phập phồng theo mỗi cử chỉ, bồng bênh tiêu sái, thoạt chú ý siêu mềm mại, bé ngươi màu nâu thuần, trong suốt sáng ngời. Đã từng mặt đường nét xung quanh đầy đủ sắc sảo, khác nhau đã từng góc cạnh, mũi cao thẳng, môi khẽ bậm lại, vừa quan sát là biết đây là các bạn chứa tính nghiêm cẩn.

tổng thể xem ra buổi tối thiểu cũng có thể đánh giá chín mươi lăm điểm. Hách Phúng nâng nuốm bình luận nghĩ.

Thuận tiện nói thêm 1 câu, nếu gia đình này chẳng phải là nam thì Hách Phúng sẽ nguyện ý đến anh ta một trăm điểm rồi.

Đúng nỗ lực, gia đình đã gấp rút chạy về bên cậu, chính là tổ ấm nam nhi trưởng thành khôn xiết anh tuấn, khắp cơ thể hầu như toát ra hơi thở tươi mát, nam tính. Hách Phúng chưa ước ao cho một tổ ấm cộng giới tính mang gia đình một trăm điểm chỉ vì chưng bài toán hình thức của cậu nhưng mà thôi.

Chín mươi lăm điểm chạy mỗi lúc càng gần, lúc chạy ngang qua Hách Phúng còn có theo một luồng gió.

“Đi theo tôi.”

chiếc gì?

Hách Phúng căng mắt nhìn, vừa rồi cái thương hiệu kia sẽ trò chuyện có cậu à?

Đọc thêm thể loại truyện ngôn tình

Mãi đến khi cậu quay đầu qua thì chín mươi lăm điểm sẽ chạy vô cùng xa. Không có gì biện pháp nào khác, xét thấy đối phương rất có thể là đồng nghiệp tương lai của mình, Hách Phúng khôn cùng nể mặt nhưng đi theo.

cực kỳ nhanh cậu đang biết mọi người đã ra 1 chính thức quyết định rất là sai lầm kéo theo các xấu số về sau cho cậu.

“Này, sau cuối anh mong đi đâu vậy?”

Đi theo chín mươi lăm điểm chặng năm sáu phút, chỉ thấy hai bạn càng chạy thì cây cối bao quanh càng chi chít, ánh sáng trên đầu cũng bị nhánh cây che mất, tất cả đa số âm thanh Bên cạnh đó bị cách biệt mang bên phía ngoài, dường như đang bước tới 1 nhân loại khác.

Hách Phúng rút cuộc nhịn cảm thấy không được chứa tiếng hỏi: “Ít nhất anh đề nghị đến bên tôi biết đang khiến đồ vật gi chứ.”

Chín mươi lăm điểm đi ở đằng trước, cúi đầu lẩm nhẩm trong miệng. Hách Phúng tưởng anh ta sẽ chỉ dẫn cậu, tuy vậy khi đến gần mới biết, tổ ấm này căn bản chưa có nghe thấy bài toán của cậu nhưng mà chỉ lầm bầm đồ vật gi đấy thôi.

cha hôm trước, nữ, hai mươi sáu tuổi.

Hách Phúng chỉ nghe thấy vài từ chủ yếu này dẫu vậy chưa rõ mấy từ này liên minh với nhau đặt vào cảnh huống hiện tại là gồm ý gì.

có tác dụng là tía ngày trước 1 bạn phụ nữ dễ thương hai mươi sáu tuổi nào ấy hẹn chín mươi lăm điểm cho nơi này hẹn hò. Không đúng, nếu cầm thì anh ta cần yếu với mọi người theo mới đề nghị, đang hẹn hò thì càng ít thành viên gia đình càng cao.

rứa cũng có thể là ba hôm trước, nhà bạn thiếu phụ này còn lại đây 1 thứ gì ấy đến ngay hiện tại chín mươi lăm điểm bắt đầu biết vì thế bắt đầu nhanh nhẹn chạy vào rừng để lấy

điều này có thể, bởi lẽ vì mong chọn đồ chắc chắn là càng rất nhiều người càng tốt, thành thử new có cậu theo.

Cứ do đó, Hách Phúng cũng tường tận sự băn khoăn lo lắng của đối phương, bất luận để lại cái gì ở trong rừng chưa có ai trông cơ mà để đấy bố ngày, có khả năng có khả năng sẽ bị hư hao, chín mươi lăm điểm cảm cúm ruột cũng là điều dễ hiểu.

Nếu Vậy nên cậu sẽ chưa ngại làm cho mình có lợi 1 lần, nói chưa chừng nếu giúp anh trai này chọn được thứ ấy, lúc vấn đáp thì anh ta cũng có thể nói giúp cậu vài câu tốt đẹp.

Hách Phúng rút cuộc hạ quyết tâm, phát huy tinh thần âu yếm đồng bào, suport bởi tiên sinh chín mươi lăm điểm đáng tiếc này chút ít.

Hai gia đình bạn cầm lại đi về bên trước, tất cả điều lần này, cây trồng từ từ thưa thớt, tia nắng từ trên đỉnh đầu chiếu xuyên qua từng tán lá chiếu xuống đất, cách đó khoảng không xa chắc là nghe thấy thanh âm suối chảy róc rách.

Ầm ầm, Ầm ầm.

Chín mươi lăm điểm đến đây thì đi chầm chậm lại, Hách Phúng thấy cố, cũng bí mật thả chậm rãi tốc độ lại, đi về một gốc cây khác giữa rừng.

“Cậu đi đâu đó?”

Ai biết cậu mới chỉ nhấc chân lên đối phương vẫn lưu ý. Bị đôi mắt nâu chớp cũng không thèm chớp kia quan sát chăm chắm, Hách Phúng chẳng thể nào Bước tiếp, cậu cảm thấy trong người thân duy nhất thứ gì ấy dâng trào mãnh liệt hơn.

“Đi đâu?”

Chín mươi lăm chú ý cậu chòng chọc, hỏi lại 1 lần nữa.

Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm, tiếng suối chảy róc rách, sinh động tựa cũng như một phiên bản nhạc, siêu tách biệt từ xa xa truyền tới.

Hách Phúng chuẩn bị chế ước cảm thấy không được. Mất một lúc lâu sau, cậu new hít nhẹ một hơi, cười nói:

“Hôm nay thời tiết thật sự vô cùng chưa tồi, bức tranh bước này cũng rất đẹp. Ở đây hoàn cảnh cũng tốt lắm. Nhắc bắt đầu nhớ, ngày nay lúc đầu đi chúng tôi có ăn uống mấy miếng bánh mì rồi uống một ly sữa, sau ấy, tôi mất chặng 1 giờ để nghe đến đây. Bên tôi nghĩ, chắc hẳn rằng bây giờ đã đi đến thời điểm… “

“Đi đi.” chứ còn chưa nói ngừng, chín mươi lăm điểm vẫn phất phất tay, ko phải chú ý nói: “Đừng chạy quá xa.”

Hách Phúng sửng ốm 1 giây, nói vì thế cơ mà anh ta cũng hiểu? (Thần chuyển giao phương pháp cảm)

mặc kệ cụ, thấy chín mươi lăm điểm không phải quan sát thành viên gia đình, Hách Phúng vội bước chân sang bên đó, lấy 1 một số loại tư thay cực kỳ bần hổ đi mang lại dưới gốc cây đại thụ, chóng vánh dỡ vứt trói buộc, phóng say đắm dục vọng nguyên thủy của con người.

Đọc thêm truyện sắc

cho dù cậu cũng chưa muốn làm chuyện này ở bên phía ngoài đâu tuy nhiên còn tồn tại sự lựa chọn khác à?

Ầm ầm, ầm ầm, sẽ là bạn dạng hợp ca đầy vui sướng của con suối nhỏ.

Xèo xèo, bên này “dòng suối nhỏ” của Hách Phúng cũng thực sung sướng nhưng khơi thông,

cực kỳ nhanh sẽ giải quyết ngừng nhu cầu cần thiết, Hách Phúng cải tiến lại chút ít, sẵn sàng xuống suối cọ tay. Mắt nhìn thấy chín mươi lăm điểm vẫn chọn gì đó trong nước, tiểu ác nghiệt ma trong Hách Phúng khẽ nhảy nhót, tuy nhiên rốt cục lý trí sẽ nói sở hữu cậu: Hãy tử tế mà rửa tay đi.

chơi đồ vật gi cơ mà đùa? Cao cấp là chờ đến lúc con người hóa thành đồng nghiệp của bản thân mình thì tính tiếp đi.

Hách Phúng khẽ mỉm cười, Hách Phúng vươn tay vào loại nước trong núm, nhịn không đủ nhưng cảm thán bất chợt thật tươi đẹp.

không hổ là khu bảo tồn thốt nhiên, nước ở giai đoạn này so cùng với nước khoáng phía bên ngoài còn trong hơn. Không những thấy được phân minh mặt mũi của cậu, cơ mà ngay bộ mặt của bệnh nhân bên dưới đáy nước cũng thấy sáng tỏ, nước thật là sạch nha.

dần dần, nhà bạn bên dưới đáy nước?

Hách Phúng dừng một giây, lần thứ hai xoay mọi người quan sát xuống.

dưới nước, một đôi mắt béo đã cứng đờ sẽ trừng cậu, là đôi mắt của một bạn gái, mái tóc cô ở dưới nước xõa tung, tựa như đám bèo black color. Gương mặt bị ngâm nước mang đến trắng bệch, phù thũng, bước đầu thối rữa, một loài cá nhỏ tuổi tập bơi vào tai đề xuất của cô ý, phút chốc sau lại đung gửi toàn bộ cơ thể bơi lội ra từ tai trái.

“Ha ha.”

Hách Phúng khẽ cười cợt một tiếng, nhắm mắt lại. Thật sự là bên trời quá chói khiến cậu ra đời ảo giác luôn, đừng nói là đêm qua coi truyện quỷ dữ cụm quá buộc phải giờ ám ảnh.

một giây sau cậu mở mắt ra, một đôi mắt không nhắm lại đang mở Khủng nhìn cậu.

Đôi mặt nhìn nhau “đắm đuối” khoảng chừng vài giây.

“A a a a a a a a, a a a a a a a a a!”

Cậu sử dụng tốc độ Cấp Tốc nhất lùi về đằng sau, Hùng Phách phát ra âm nam cao mà lại ngay cả cậu cũng không đoán được.

Cậu liên tục lùi về bên dòng suối, cơ thể còn chưa kịp làm tiếp, sắp tới bổ xuống, may mắn lại được các bạn khác đỡ lấy.

“Câm miệng, đứng đấy.”

1 âm lượng chẳng phải xa lạ vang lên mặt tai.

lập tức Hách Phúng nhìn thấy chín mươi lăm điểm đi qua cạnh người thân, đi mang lại chỗ phát hiện thiếu nữ quỷ nước, im lặng nhìn một giây, sau đấy lấy một túi ni lông đủ để cất thi thể trong túi balo ra.

Hách Phúng quan sát anh ta tay chân vội vã vác cô gái thi lên, cho vào túi, thậm chí còn nhấc nhấc thử xem bao nilông có thể hay không hẳn.

ngừng những chuyện, chín mươi lăm điểm lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

“Đã chọn được rồi.”

“Ừ, một lát vẫn đem qua.”

Hách Phúng mở to mắt há hốc mồm quan sát, thì ra đồ anh ta mong muốn tìm ở khe suối đó chính là khối thi thể này.

Chín mươi lăm điểm kéo ni lông túi, đi mang lại trước mặt người nhà chưa bình phục trọng điểm lý sau Cú Shock này – Hách Phúng, ra lệnh:

“Làm vấn đề đi.”

Anh gửi túi nilông cất xác chết mang lại trước mặt Hách Phúng.

“Phụ tôi vác nó về.”

Mời bạn xem thêm list truyện cười

Hách Phúng chỉ có lẽ gào thét trong im lặng.

Em.gái.anh!

Nửa giờ sau Hách Phúng rút cục biết gia đình bạn phái mạnh nhặt xác mà chẳng phải sợ này không phải là bạn làm cùng của cậu, mà lại đó chính là chỉ đạo trực tiếp. Ngoài ra vì chưng đại quái thú này duy nhất cái thương hiệu rất là chấp nhận với anh ta – Lâm Thâm. (Thâm trong thâm sâu)
Đọc full truyện đam mỹ tất cả giỏi thì đừng bị tiêu diệt tại trang web đọc truyện online truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *