Đọc truyện mười năm yêu anh nhất full chương 8

Mười Năm Yêu Anh Nhất – Chương 8

Thật ra Tưởng Văn Húc cũng đã hơi ân hận, những năm nay hắn được oanh oanh yến yến bên ngoài vây quanh mới tạo nên tính cách nóng nảy này. Hắn không chịu nổi người bên cạnh ngỗ nghịch, nhưng mà vốn cũng chẳng có thói quen xuống tay với Hạ Tri Thư.

“Nói phổ biến là em đừng bởi vì người ngoài nhưng mà giận dỗi với anh.” Tuy rằng chột, dạ nhưng biểu cảm trên mặt Tưởng Văn Húc vẫn rất hùng hồn: “Người bạn kia của em chắc cú không phải là hạng tốt lành gì, đừng đi với lão ta nữa.”

Hạ Tri Thư lấy chồng bạc tỷ đẩy hắn ra, ngồi thẳng người lại, nhẹ chạm vào gò má sưng đỏ, nở nụ cười: “Anh cũng chẳng phải hạng xuất xắc lành gì, chúng ta đừng ở bình thường nữa.”

“Lúc mở đầu tôi cảm thấy chỉ cần ở bên anh, dù có sống ngày tháng khó nhọc cũng sẽ trôi nhanh thôi, trong lòng vô cùng vui miệng chịu đựng qua thất niên chi dương rồi mười năm ước hẹn, giờ lại không ngờ nhân loại là thứ dễ biến thành. Nhưng lý bởi vì chỉ do lão ta muốn thay đổi nhưng mà thôi.” Hạ Tri Thư nhắm mắt, đằng ấy không muốn lấy chút tâm sức ít ỏi còn sót lại và sinh mệnh ấm áp gửi hết cho Tưởng Văn Húc: “Trước hết chúng ta cứ tách ra một gần đúng thời gian, tôi cũng không muốn một mình giữ cái nhà nát này.”

Lúc nói lời này, Hạ Tri Thư vẫn luôn nhếch khoé môi, giọng nói dịu dàng, bình tĩnh tới như chỉ tuỳ ý nói chuyện với người yêu.

Tưởng Văn Húc sửng sốt eo thon nhỏ hồi lâu thế hệ ngoa ngoắt đáp lời: “Bị bắt gian rồi vò mẻ không sợ nứt chứ gì, muốn tôi thả em với thằng bồ song túc song phi á? Nào có vụ làm ăn tuyệt như thế?”

Hạ Tri Thư chỉ cảm thấy bi thương cười: “Những cổ phần kia của tôi chưa đủ cho anh ăn sao? Chẳng lẽ còn muốn tôi bồi thường cho thanh xuân của anh, cho anh phí chia tay nữa hả?”

“Nói tới cổ phần tôi thế hệ nhớ, ngày trước mua nhà này em không muốn ký tên, chỉ có mình tôi ký.” Tưởng Văn Húc cười gằn: “Tôi cũng không cần em phải bồi thường, chỉ mong em ra khỏi nhà và đừng lấy cái gì theo. Cũng không đúng, thằng bồ kia của em không nỡ để em chịu khổ, chắc gì em đã thèm vào cái nhà rách này?”

sau cùng Hạ Tri Thư cũng nhíu mày, trong mắt đượm vẻ quạnh hiu. Bạn không cười, chỉ nhẹ nhàng thở dài: “Cần gì chứ? Tình cảm mười bốn năm, anh muốn huỷ sạch đi đến vậy sao?”

Lòng Tưởng Văn Húc nhói lên, hắn đến gần ôm vai Hạ Tri Thư, nhẹ giọng: “Tri Thư, anh nói lung tung đấy, chúng ta sẽ không tách ra đâu. Em cũng biết tính anh không giỏi mà, có mấy việc nhưng không thể nhường anh ư?”

“Tách ra đi.” Hạ Tri Thư né tránh, chỉ nói một câu như vậy. Bạn thật sự muốn cười, nếu không mãi dung túng nhường nhịn người này, bạn đã không tự chà đạp chính bản thân mình đến mức như hiện giờ. Hạ Tri Thư rước máy tính bảng trên bàn trà gửi cho Ngải Tử Du một tin nhắn – giúp tôi sắp xếp làm hoá trị nhé.

Tưởng Văn Húc cô vợ ấm áp của hạ thiếu thất bại, tay run lên, do kiềm nén lửa giận nhưng mà thái dương hắn giần giật: “Em đừng đùa với tôi, Hạ Tri Thư à.”

“Tôi nói thật. Từ trước đến giờ tôi không phải là người giỏi nhẫn nhịn, anh cũng biết tôi nhiều mâu thuẫn lắm nhưng.”

Tưởng Văn Húc nghiến răng, nắm chặt mang cổ tay Hạ Tri Thư đẩy đằng ấy ra cửa: “Em được lắm! Cút, có tốt thì cút ngay lúc này đi!”

khởi đầu Tưởng Văn Húc chỉ cho rằng đây là trận cãi nhau khá gay gắt, nhưng hắn tổng hợp không ngờ Hạ Tri Thư dám nói chia tay. Hắn không muốn biết cơn giận trong lòng mình có bao nhiêu là khó tính, có bao nhiêu là hồi hộp. Ngực hắn giận dữ đến xoắn lên, chỉ có liều mạng phát tiết mới có thể dễ chịu một chút.

Hạ Tri Thư bị Tưởng Văn Húc kìm hãm ngoài cửa, trên người chỉ có áo đơn, quần mỏng mảnh và dép lê.

Trong thang máy của khu nhà xa hoa cũng không lạnh, nhưng với tình trạng của đằng ấy hiện giờ, dù một chút khổ cũng không chịu được. Đằng ấy không có cách nào đi, chỉ đành cuộn mình ngồi xổm ở cửa, mặt vùi vào đầu gối, phát ra âm thanh run rẩy thật gầy.

Mũi Hạ Tri Thư lại mở đầu chảy máu, cậu kéo áo lên lau sơ qua, đau đầu đến hoa hết mắt. Bạn cảm thấy rất lạnh, không chỉ có thân thể nhưng trong lòng cũng giống như bị thủng một lỗ để gió lạnh thổi qua. Càng ngày đằng ấy càng cảm thấy lạ lẫm với chàng trai nhưng mình đã moi tim móc phổi yêu suốt mười tứ năm qua.

Lúc Hạ Tri Thư sốt đến mơ màng, Hình như thấy được ánh sáng trong hành lang âm u tăm tối. Đằng ấy trai cao to lạc quan thời cấp ba ôm bóng đi ngược sáng về phía cậu, cười như một chú chó săn ngốc nghếch.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *