Đọc truyện 12 nữ thần – Slaydark – chương 4

12 Nữ Thần

Chương 4: Thôn Thiên Địa

Tòa nhà chính của học viện có riêng một tầng là nơi làm việc cũng chính là nơi ở của hiệu trưởng.

Lệ mặc chiếc áo sơ mi mỏng mảnh không cài nút, hai bầu ngực đồ sộ thả rong lấp ló ẩn hiện bên dưới lớp áo mỏng mảnh tạo nét gợi cảm mê người, nàng cầm ly rượu đứng ngoài ban công nhìn về phía một căn phòng trên tầng cao nhất của ký túc xá nam, nơi phát ra ánh sáng red color, không khỏi nhớ lại chuyện ban sáng…

Lúc sáng, Lệ đang ngồi của nhà làm việc thì Như Nhật chạy vào nói: “Cô! Em muốn đổi phòng!”

“Sao lại đổi?”

“Phòng em có người khác đến ở!” Như Nhật đỏ mặt nói.

“Nhưng giờ phòng nào cũng đủ người rồi, cô chuyển em qua ký túc xá nữ nhé?”

“Nhưng…” Như Nhật cứng họng.

Lệ phì cười, nàng mở hồ sơ ra xem để tìm cách sắp xếp cho Như Nhật nhưng lại thấy cái brand name cùng phòng Như Nhật là thiên tài 500 điểm Võ Phi Dương.

“Thú vị… Và đúng là mê hoặc…” Lệ gật gù, một nữ thiên tài linh lực giả nam và một nam thiên tài trí lực liệt dương ở chung một phòng, và đúng là duyên số lạ kỳ. Dương tỉnh lại thì thấy căn phòng của hắn ngập trong sắc đỏ. Phía giường đối diện, Như Nhật đang xếp bằng tụ linh.

Linh hồn Nguyên tôn là loại tồn tại phi vật chất mong manh và rời rạc, vì thế mà cần có một công việc tụ linh để kết nối linh hồn thành một khối kiên cố, người tụ linh thành công lần đầu được gọi là Linh Sĩ. Nhưng có 1 ngoại lệ, người có tư chất linh hồn không màu tụ linh được bao nhiêu thì liền tan rã bấy nhiêu, không lúc nào có thể biến thành Linh Sĩ.

Lén nhìn Như Nhật một lúc, Dương cũng ngồi dậy lập lại công việc tụ linh của bản thân. Dương cũng biết chuyện linh hồn không màu không thể tụ linh nhưng vẫn nuôi chút hy vọng, quả nhiên tụ được bao nhiêu thì tan ra bấy nhiêu, chẳng khác nào đem bùn nhão xây lâu đài.

“Google, tụ linh cần bao lâu?” Dương dần mất kiên nhẫn hỏi.

“Tùy vào tư chất and phương pháp, dựa theo cách của học viện Nữ Thần thì cao nhất cần 6 tiếng.”

“Vậy ta cần bao lâu?”

“Ba tháng không dứt nghỉ không ăn uống…!”

“Thật không?” Dương phấn chấn, dù ba tháng còn hơn lâu bền hơn không được!

“… Linh hồn sẽ tụ thành oan hồn!”

“Đệt!”

“Linh hồn tư chất Đen, không cần tụ linh!” Google nói tiếp, giọng như nín cười.

“Là sao? Làm cái gi có tư chất Đen?” Dương nhíu mày nghi hoặc.

“Xếp loại tư chất bình thường thì không có! Xếp loại tư chất cổ đại gồm:

Vô Sắc – Thuần Bạch – Thiên Thanh – Phỉ Thúy – Bình Minh – Xích Diệm – Hắc Ám”

Nghe xong xuôi, Dương vỗ đùi mắng: “Bà mẹ! Tên nghe kêu thế mà thằng lìn nào đổi lại thành Lục, Lam, Vàng nghe như kẹt! Mà khoan! Hai cái cuối là gì?”

“Xích Diệm – Hắc Ám”

“Xích Diệm là Đỏ, Hắc Ám là Đen, ta có màu đen có nghĩa là ta còn bá hơn màu Đỏ?” kể đến đây Dương xoa cằm nghĩ thầm: “Ừ công nhận ta thích quần lót đen hơn quần lót đỏ!”

“Nhưng không tụ linh được thì bá kiểu gì?”

Dương vừa câu hỏi xong thì lập tức một tràng kiến thức và kỹ năng ùa vào não hắn.

“Thượng Cổ Công Pháp: Thôn Thiên Địa.”

Tiếp thu đấu la đại lục mớ kỹ năng mới nhận đc, Dương mặt cứng đơ đứng lên mở cửa sổ phòng thò đầu ra nhìn lên trời nói nhỏ: “Buff quá tay rồi phụ thân nội…” Nói chấm dứt, Dương lại leo lên giường ngồi.

“Thôn Thiên Địa, công pháp luyện hồn đặc biệt, luyện thành tầng 0 rất có thể hấp thu linh lực trong Thiên Địa để tinh lọc thành linh lực của mình.

Yêu cầu: Linh hồn tư chất Hắc Ám.

Công pháp chia 13 tầng từ 0 đến 12, tầng 0 tương đồng Sơ Cấp công pháp, tầng 12 đạt đến Tối Thượng công pháp.

Để tăng lên một tầng cần phải có công việc dung hợp linh hồn với cùng một Nữ Thần, dung hợp đủ với 12 Nữ Thần, công pháp đại thành.”

“Dung hợp linh hồn? Là chịch à?”

Dương bước đầu ngồi xếp bằng giao vận công pháp, nhờ Google mà Dương sở hữu khả năng tiếp thu kinh người, không cần học cũng thuộc, không cần nghĩ cũng hiểu, loại công pháp siêu cấp mà người ta mất hàng chục năm hướng đến thì hắn ngáp một cái là am hiểu tường tận.

Vận công pháp Thôn Thiên Địa, Dương hiểu ngay Lý Do Google lại nói tư chất black color không cần tụ linh. So với những loại tư chất khác, linh hồn ban sơ ở một trạng thái mong manh như chất khí, để nắm bắt & sử dụng cần một quá trình ngưng tụ để chất khí tụ thành chất lỏng, đến khi đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh thì hoàn toàn có thể tụ linh lực dạng lỏng thành dạng rắn.

Còn linh hồn tư chất Đen vốn là dòng linh hồn đậm đặc hơn, ở giữa khoảng cách khí & lỏng, muốn ngưng tụ thì phải trực tiếp ngưng tụ thành dạng rắn, Có nghĩa là đạt tới cảnh giới Linh Lực Kết Tinh. Nhưng không ngưng tụ thì sao tu luyện, không tu luyện phàm nhân tu tiên thì sao đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh, nên biết, muốn đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh thì bình thường phải là Linh Tá.

Thôn Thiên Địa đó là 1 cách để xử lý nghịch lý đó, không cần ngưng tụ linh lực, trực tiếp tu luyện bằng phương pháp hấp thu linh lực trong trời đất, khiến linh lực dần đậm đặc thành dạng lỏng, như vậy cần một thời hạn lâu dài nhiều lần so với trực tiếp tụ lại, nhưng khi thành công thì linh hồn cũng lớn mạnh hơn nhiều so với người cùng cấp.

Bên cạnh đó Dương vận công, hào quang red color quanh người Như Nhật đột nhiên tỏa ra mạnh hơn rồi tắt. Như Nhật thắng lợi tụ linh, biến thành Linh Sĩ cấp 1, nhưng cảm hứng phấn khởi khi biến thành Linh Sĩ chóng vánh bị trí tìm hiểu lấn át, nàng liếc qua Dương thấy đang tụ linh, chờ xem hắn tụ linh chiến thắng hay là không…

Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng sau Dương vẫn ngồi vận công, Nhật ôm mền ngủ khò.

Sáng hôm sau.

“Này! Ngươi có tụ linh thắng lợi không?”

chính là câu trước tiên Như Nhật nói khi mở mắt thức dậy.

“Không!” Dương uể oải vươn người, hắn vận công cả đêm nhưng tiến triển rất chậm vì Thôn Thiên Địa hiện tại chỉ là sơ cấp công pháp, chủ hấp chiếm hữu được một phần bé dại linh lực bao quanh.

Như Nhật cũng thở dài, xem ra nàng đã nghĩ nhiều. Ngoài dạy về linh lực, học viện Nữ Thần còn dạy thêm về giả kim thuật cho riêng 20 học sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ khảo nghiệm kiến thức, về kim chỉ nan giả kim cơ bản Dương đã biết tất cả qua Google nên hắn nghĩ việc đến lớp chỉ là để điểm danh.

Lớp Giả kim thuật căn bản chỉ có lác đác 20 học sinh, trong các số ấy Dương chăm chú một cô bé tóc bím nhút nhát với cặp ngực cải cách và phát triển đầy đặn hơn nhiều đối với lứa tuổi 13, thế là hắn lân la lại ngồi gần.

“Chào bạn!” Dương làm quen.

“Ch… Chào bạn!” cô bé đẹp đẽ thẹn thùng đáp lại.

“Mình tên Dương, bạn tên gì?”

“Mình tên My!”

“Ồ, tên đáng yêu và dễ thương y hệt như người!”Dương gật gù.

My e thẹn cúi mặt cười.

Dương đang ngắm nét e thẹn dễ thương và đáng yêu của My thì cả lớp đột nhiên ồ lên khiến cho Dương & My cũng nhìn lên bụt giảng.

Mắt Dương muốn lòi ra bên ngoài, miệng há hốc, bên trên bụt giảng, một bóng dáng điệu đà kiều diễm tương tự như tiên giáng trần đang nhẹ nhàng bước đến.

“Hoa Như Mộng, 24 tuổi, Giả kim đại sư thiên tài.” Google đều đều trình làng.

Miệng Dương há hốc cả buổi, cái trường gì mà từ cô giáo đến bạn học đều toàn Hotgirl.

“Em kia! Không lo ngại học mà nhìn cái gì!” Đang giảng bài, Mộng chỉ về phía Dương tức bực nói.

“Đâu? Em đang học mà?”

“Còn chối? Vậy nói cô nghe xem giả kim thuật chia làm mấy loại, Điểm sáng của mỗi loại?”

Dương cười nhếch mép rồi đáp:

“Giả kim thuật có 3 loại: Luyện kim, Luyện bảo và Luyện đan.

Luyện kim phàm nhân tu tiên 2 là phụ thuộc các gia công bằng chất liệu căn bản như gỗ, đá, đồng, bạc luyện chế thành các nguyên vật liệu sản xuất báu vật, bao gồm cả sản xuất hạt nhân;

Luyện bảo là dùng vật liệu từ luyện kim để sản xuất Bảo Vật;

Luyện đan là dùng bảo bối Lò luyện đan kết hợp dược liệu chế tạo thành Linh đan.”

“Được, vậy cho cô biết hạt nhân là gì?”

“Hạt nhân là trái tim của bảo bối, dùng để lưu trữ và quản lý và vận hành linh lực bảo đảm cho bảo vật hoạt động. Trong khi còn tồn tại loại hạt nhân tự sản xuất linh lực.”

Nghe câu sau, Mộng nhíu mày: “Làm gì có loại hạt nào tự chế tạo linh lực?”

Dương cười nhạt: “Cô chưa chắc chắn không có nghĩa là không có!”

Mộng nhìn Dương thật sâu, thật ra từ đầu nàng đã biết Dương đó là thiên tài đạt điểm hoàn hảo trong khảo nghiệm kiến thức, chỉ là cố ý thử hắn, nhưng nào ngờ Dương lại nói ra một điều làm Mộng chấn động. Hạt nhân tự tạo thành linh lực, nếu có thật thì đây chính là 1 trong sự đột phá mang tính cách mạng trong ngành giả kim!

“Em nói thật không?” Mộng hỏi.

“Tin hay không tùy cô!”

“Được, cô tin, vậy từ đâu mà em biết là có loại hạt nhân này?”

Nhìn vẻ mặt chờ mong của Mộng, Dương cảm nhận thấy như nếu bây chừ hắn nói hắn biết làm thì Mộng sẵn sàng quỳ xuống xin hắn cho nàng xem thử.

“Em sẽ nói, với cùng 1 điều kiện!”

“Điều kiện gì?”

“Cô phải cho em hôn một cái!”

Nghe thế, cả lớp đang để ý dõi theo liền xôn xao mắng chửi Dương vô sỉ, còn My ngồi ở bên cạnh mặt đỏ bừng.

Mộng nhăn mày phân vân một lát, Dương chỉ là thằng nhóc 13 tuổi, hôn nó cũng như hôn em trai mình, nhưng mà thằng nhóc này đúng thật là vô sỉ.

“Được! Nhưng em phải nói trước, nếu hài hòa và hợp lý thì cô mới hôn!”

Cả lớp ồ lên ganh tỵ.

Dương cười cười chấp nhận, hắn tin đáp án của chính mình sẽ rất chi là đáng giá.

“Cô xuống đây, em chỉ nói cho chính bản thân mình cô thôi!”

Mộng bước xuống chỗ Dương, nàng khom người xuống làm hai quả đào trắng nõn lòi ra dưới cổ áo làm Dương thèm chảy dãi.

“Không đc nhìn!” Mộng quát.

Dương đành thôi, kề môi sát vào tai Mộng thì thầm ba chữ: “Em làm được!”

Mộng lặng người, đùa hay thật? Một thằng nhóc 13 tuổi mới nhập học mà dám nói tạo nên sự được hạt nhân tự tạo linh lực?

“Em chứng minh xem!”

“Cô đừng ỷ mình đẹp rồi được voi đòi tiên nhé!” Dương ủy khuất nói.

“Chứ sao cô tin được?”

“Tin không là chuyện của cô, cô không tin tưởng thì khỏi cần đáp ứng điều kiện nhưng đừng nhắc đến chuyện này nữa!”

Mộng nghĩ một lúc, tiếp đến đánh gật đầu: “Được rồi, hôn đi!”

Dương như mở cờ trong bụng, ngắm gương mặt xinh đẹp đang ngước đến của Mộng rồi tiến tới hôn ngấu nghiến vào làn môi hồng thơm ngát của nàng, lưỡi nó chui ra liếm hẳn vào trong. Đám học sinh ngồi nhìn mà chết lặng, thằng này là tối thượng bại hoại!

Mộng bị tiến công bất thần, nàng còn tưởng Dương chỉ hôn vào má kiểu trẻ con, không ngờ nó xông thẳng vàotinh thần biến tấn công môi lưỡi nàng nên nôn nóng đẩy nó ra.

“Em…”

“Em sao? Cô cho em hôn rồi mà!”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì? Cô muốn luận bàn tiếp không?”

“Trao đổi gì?”

“Em cho cô xem hàng mẫu, nhưng cô phải cung ứng cho em một điều kiện bất kỳ!”

“Điều kiện bất kỳ?”

“Chỉ là việc gì này mà cô làm đc và không khiến hại!” Dương nói, bản thân hắn cũng chưa ngĩ ra điều kiện gì, nhưng thấy Mộng suy xét loại hạt nhân kia như thế thì mang ra cho nàng xem thử cũng đáng, dù sao đây cũng là công nghệ hắn học đc từ Google and hắn không những dạy thì Mộng dù cho có tháo tung hạt nhân cũng không làm nhái được.

“Được! Bao giờ em cho cô xem?” Mộng nghĩ một lát rồi đồng ý, nàng đã nảy ra một kế hoạch khiến cho Dương mất trắng ĐK.

“Vài bữa nữa nhé? Em cần mượn một ít nguyên liệu & dao khắc.”

“Ừ vậy tan học em sang phòng thí nghiệm mà lấy.”

“Dạ!”

Mộng bán tín bán nghi liên tiếp đào tạo và huấn luyện, còn Dương nằm ngủ say bù lại cả đêm vận công.

Tan học, Dương mơ màng nghe tiếng ai đó gọi.

“Dương, dậy đi tan học rồi…”

Dương ngáy ngủ ngẩn đầu dậy, lớp học trống trơn, chỉ với cô gái My ngồi bên cạnh khều hắn dậy.

“A… Cảm ơn My!” Dương vừa chùi bọt mép vừa nói.

“Không có chi. Dương này…”

“Gì vậy My?” Dương hỏi, hắn thấy mặt My đang dần ửng đỏ.

“My cũng muốn biết về hạt nhân tự tạo linh lực… Dương nói My biết đc không… Dương rất có thể… Hôn My nếu Dương muốn…”

Dương sáng cả mắt, nhìn gương mặt xinh xắn của My nhút nhát ửng hồng mà hắn yêu không chịu nổi. Nhưng hắn không nỡ lợi dụng cô nàng hiền đức này nên có chút tiếc hận nói: “Ừ cái đó là Dương học đc từ một bộ sách cổ… Nếu My muốn xem thì chờ Dương đưa làm xong xuôi rồi cho xem thử nhé!”

“Vậy My cảm ơn Dương nha!” My hí hửng nói.

“Ừ thôi Dương về đây!” Dương vùng dậy.

“Dương…” My cũng dứng dậy gọi.

“Sao vậy?”

“Dương không muốn… Hôn My sao…” My xấu hổ muốn khóc.

“Không phải… Chỉ là Dương sợ My ngại…”

Dương hoảng loạn huơ tay phân tích và lý giải thì bất thần My tiến tới hôn nhẹ lên môi hắn rồi thẹn thùng chạy mất…

Dương đứng như tượng, tim đập điên loạn. Dương như mất hồn lê từng bước về ký túc xá, quên cả lấy dụng cụ giả kim, trong đầu không chấm dứt hồi tưởng về hai nụ hôn đầy ấn tượng với cô giáo Mộng & My. Dương về phòng mình, vô hồn mở cửa nhà tắm…

“BIẾN THÁI!”

Sau tiếng quát to, cảnh tượng sau cuối Dương nhìn thấy là Như Nhật đang khỏa thân cầm một xô nước ném thẳng vào mặt hắn, trời đất quay cuồng…

Đọc full link truyện 12 nữ thần

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *