Đọc review truyện mười năm yêu anh nhất

Truyện đam mỹ Mười Năm Yêu Anh Nhất
Tác giả: Vô Nghi Ninh Tử
Chương: 84 chương
Thể loại: Đam mỹ ngược, lộng lẫy
Mùa đông ở Bắc Kinh thật lạnh. Hạ Tri Thư thuận tay chữa lại khăn quàng cổ, trong tay là vài tờ giấy xét nghiệm bị cậu vò nhăn nhúm. Lòng càng lạnh hơn.

Cậu đứng ở trạm, chờ xe bus không biết bao giờ new đến, ngón tay lạnh mang lại tái blue. Cậu lấy điện thoại ra ấn số, lúc không gồm ai dấn lại ấn Hotline lần nữa, hết lần này mang lại lần khác. Chung cuộc sẽ chưa ai bắt máy.

Hạ Tri Thư vò mấy tờ giấy kia thành viên rồi ném vào hòm rác.

hóng hơn 1/2 tiếng cuối cùng xe bus cũng tới, trên xe ít chúng ta lạ thường. Hạ Tri Thư tựa trán vào cửa kiếng, lại bấm điện thoại lần nữa, lần này vẫn có một số người thừa nhận.

“Hôm nay tuyết rơi rồi, mùa đông lại đến.” Mười bốn năm. Giọng Hạ Tri Thư bình tâm ôn hoà, nhưng lại nước mắt không kìm được tuôn đầy mặt.

Tưởng Văn Húc ra hiệu im lặng với nhân tình ở bên cạnh, cảm thấy Hạ Tri Thư xuyên suốt ngày trò chuyện cũng như đánh đố thực sự khiến con người ghét: “Có chuyện gì? Anh đang có chiều hướng tăng ca.”

“Tối nay anh có về ăn cơm trắng không? Lâu lắm rồi anh chưa về căn nhà.” Hạ Tri Thư vuốt ve chiếc nhẫn Bạc Bẽo trên ngón áp út bắt buộc, nhìn nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay duy nhất là em.

……………………….

Từ khi Hạ Tri Thư thay chị lấy chồng, loại Tưởng Văn Húc thường cảm nhận ra nhất đó chính là sự bất đắc dĩ, không chỉ định nổi, cùng rất nỗi đau của sự bó tay hết biện pháp. Sau đó hắn không chỉ một lần nhớ lại ngày Hạ Tri Thư ra đi, cậu đã cho hắn một loại ủ ấp thật chặt. Tưởng Văn Húc sẽ mộng tưởng, nếu ngày đó chúng ta chưa đi mà chăm lo Hạ Tri Thư thật kỹ, chưa rời đi nửa Cách, liệu hết thảy những chuyện ngày nay vẫn không phát sinh?

chưa ai nói cách khác cho hắn biết.

Nếu cũng như có người đồng ý nói mang đến hắn biết, mười bốn năm trước hỏi hắn chút ít, rằng mày gửi Hạ Tri Thư đi thì dường như mang lại cậu đó ấm no không? Tư năm trước hỏi hắn, mày ăn chơi trác táng ở phía bên ngoài liệu tất cả xứng sở hữu Hạ Tri Thư đã chịu đựng đau đớn, buộc phải đào tim móc phổi vày mày ư? Hỏi hắn, rút cuộc tim mày làm cho từ thịt hay là đá tảng, sao có lẽ bất nhẫn mang người nhà mày tất yêu phụ lòng nhất cũng như vậy?

Nếu cũng như có một số người có vẻ cảnh báo hắn, dù chỉ một câu thôi, Tưởng Văn Húc cũng không tới mức mắc thêm lỗi lầm, sai càng thêm sai.

bây chừ Tưởng Văn Húc cũng trở nên nỗi hổ thẹn & bồn chồn của mình đánh gục. Hắn trù trừ sau này người thân như thế nào, có thể có tác dụng gì.

ban ngày hắn và thư ký kết Tống cộng đi sắm phần đa bạn tất cả quan hệ để hỏi thăm, ban đêm Tưởng Văn Húc 1 mình ngủ trong xe, bảo vệ chè cục – nơi Hạ Tri Thư đã từng có lần ở.

Ngày thứ tư có bước đột phá, lúc Tưởng Văn Húc sẵn sàng đi thì tạo nên một người trong gia đình.

Là Ngải Tử Du. Chỉ có gia đình anh đế vương sủng ái. Anh mặc 1 loại áo khoác bên ngoài mỏng lâu năm, trong tay chỉ kéo theo 1 va li bé dại. Nửa tháng chưa gặp, bên Ngải Tử Du bé nhỏ đi trông thấy, tiều tuỵ đến mức Tưởng Văn Húc cũng phủ nhận ra.

Lúc Ngải Tử Du trở lại là buổi sáng sớm, Tưởng Văn Húc không đi đã nhận thức thấy anh lái xe về. Hắn chưa suy xét nhiều, chóng vánh đẩy cửa ngõ xe bước đến, bước chân lảo đảo.

“Ngải Tử Du! Ngải Tử Du, Tri Thư đâu? Hạ Tri Thư đi ở chỗ nào rồi? Em đó sẽ ở bệnh viện nào? Hả? Chat chit sở hữu tôi mau, cậu về thì ai âu yếm em đấy rồi? Nói chuyện với bên tôi mau!” hoàn cảnh của Tưởng Văn Húc chất lượng kém bởi Ngải Tử Du, hắn nói lộn xộn, trong mắt tơ máu chi chít.

Ngoài ra giờ Ngải Tử Du bắt đầu quan sát cho Tưởng Văn Húc. Đôi mắt anh đảo qua người hắn, không sở hữu các cảm tình, chẳng phải không căm hận chán ghét, cơ mà là bi lụy cho tê ngu.

Tay Ngải Tử Du trống rỗng, anh lẩm bẩm lặp lại một câu: “Tri Thư… Tri Thư nơi nào nhỉ?”

Giọng Ngải Tử Du hết sức nhẹ, mỗi âm tiết phát ra cũng như lôi ra cả máu thịt thanh quản: “Em ấy đi rồi… Ở trong ngực tôi, dần dần, từng chút một, dần lạnh đi…”

Đọc truyện: mười năm yêu anh nhất. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *