Đọc chương 5 truyện tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên 2”

Phàm Nhân Tu Tiên 2

Chương 5: Mã thú

Minh Viễn Thành là tòa thành mập thứ 3 của Phong Quốc.

Tòa thành nằm trên một địa điểm cân đối gồm bán kính khoảng trăm dặm, bên Nam thành là một sông Khủng uốn khúc, hai lộ giao thông thủy bộ các vô cùng thuận tiện, cái này làm cho thành trì sầm uất hơn.

hiện thời, nguyên một đám gia đình bạn đã xếp thành 1 hàng nhiều năm trước của thành, đều tiếng ồn ã láo nháo khắp vị trí.

Liễu Nhạc Nhi kéo tay thanh niên cao phệ nhập vào hàng người thân, bên trên vẻ bên nàng lộ ra một vẻ bất an, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về chỗ đứng ở bên trên cổng thành chừng vài trượng.

địa điểm đó gắn một loại gương đồng hình bát giác hướng bên ra không tính vật trong tay

lúc này bên trời sẽ lên cao, bộ đồ quần áo án hình chén bát quái xung quanh gương sẽ nhấp nháy chưa xong, tạo ra 1 luồng chủ yếu khí.

cách tiến hành vào thành chỉ có gửi mang lại bầy thủ vệ mấy đồng Bội nghĩa là xong, cũng không vấn đề gì thường gọi là sâm nghiêm, vì thế rất nhanh đã đến lượt Liễu Nhạc Nhi và tuổi teen.

2 tổ ấm vừa đi tới nơi cổng thành, khi đứng đối diện với gương đồng hình chén quái thì tự dưng có một cỗ lực lượng vô hình phủ lấy cả 2.

Liễu Nhạc Nhi hơi sững mình lại, cúi đầu xuống.

bạn teen cao lớn thì vẫn đứng thẳng, hai ánh mắt thẳng về phía gương đồng bằng một ánh mắt dại dột trệ, tuy nhiên có 1 các tiểu tiết chả ai để ý tới: Ở sâu trong nhỏ ngươi thanh niên tự dưng lóe lên một tia sáng màu lam rồi nhanh chóng biệt tích, gương đồng cũng ko hề bao gồm phản ứng gì bất thường.

“Các ngươi là bạn phương nào? Vào thành làm gì?” 1 tên thủ vệ là nam tử trung niên liếc qua 2 người trong gia đình rồi hỏi bách hợp  qua loa.

“Thưa nhiều vì chưng đại ca, huynh muội chúng tôi ở cách thành chừng tía trăm dặm về hướng Tây Bắc. Bên tôi là bạn của Liễu gia, tôi tên là Liễu Nhạc Nhi còn đây là huynh trưởng Liễu Thạch, bọn tôi tới đây để chọn gia đình chữa bệnh đến ca ca.” Liễu Nhạc Nhi nở nụ cười tươi rồi chóng vánh đáp lời.

Mấy năm nay thanh nữ & giới trẻ sống nương tựa vào nhau, bên cạnh đó ko thể tránh khỏi câu hỏi tiếp xúc với chúng ta ko kể yêu cầu thiếu nữ bắt đầu đặt mang lại vày “Thạch Đâu ca ca” này cái tên là Liễu Thạch.

Miệng nói, tay Liễu Nhạc Nhi chớp nhoáng dúi đến tên thủ vệ mấy đồng Bạc đãi, số tiền này mà còn tổn phí thông lệ vài phần.

Tên thủ vệ trung niên thấy rứa thì tỏ ra khôn xiết phù hợp, gã lẳng lặng đút tiền vô túi, sau khi liếc qua giới trẻ gàn trệ có tên Liễu Thạch một mẫu thì vội xua tay:

“Xem ra huynh muội nhiều ngươi chẳng phải hạng các bạn bần, mau vào đi!”

Liễu Nhạc Nhi đồng ý rồi kéo tay Liễu Thạch Cách cấp tốc vào thành, sau khi lấn sân vào trong tới một vị trí vắng vẻ bí quyết cổng thành một đoạn xa bắt đầu dám Cách từ từ lại và thở ra 1 hơi.

“May cơ mà bên trên bạn còn có được cái Dẫn Khí Phù năm xưa cha đến mới che chắn được yêu khí trên nhà bạn, kính chiếu yêu cũng chú ý ko ra.”

Liễu Nhạc Nhi ngó xung quanh thấy ko có bóng chúng ta, mở miệng nói lầm bầm vài câu và bỏ ra 1 miếng ngọc phù màu xanh da trời từ trong người trong gia đình.

Ngọc phù lâu năm chừng 2 thốn, rộng kích thước 2 đốt ngón tay, phía trên bề mặt khắc đầy hoa văn greed color chế tác 1 pháp round có thể cầu kỳ, từng luồng sáng xanh không kết thúc di chuyển cứ như hầu như mẫu nước đã chảy.

thiếu phụ nhận thấy vật ấy, trong lòng lại trào dâng 1 niềm nâng niu, nhìn lại miếng ngọc phù lần nữa rồi mới chứa đi.

băng qua hai hẻm, 2 mình đặt chân lên tuyến phố thiết yếu của Minh Viễn Thành.

mặt đường hết sức rộng, tía cỗ xe Chiến Mã phệ chạy song song cũng dư chỗ, phía hai bên con đường là rất nhiều liên hệ cửa ngõ hiệu buôn bán kinh doanh béo hoành tráng nằm san liền kề nhau tới từ trần tầm mắt.

Đọc thêm truyện cười

vật liệu mở cửa vị trí đây cần dùng vô cùng ít gạch ngói, thiết yếu là cần dùng gỗ, lầu các cũng ko quá cao, hiếm lắm mới có một căn cao quá 10 trượng, tuy nhỏ tuổi nhưng lại cực kỳ tinh xảo và còn khôn xiết bắt đầu.

Lần bước đầu tiên được tới tòa thành to như Minh Viễn Thành, đám người trong gia đình xô người yêu đông đúc ở bao phủ làm Liễu Nhạc Nhi có một phần hơi hoảng, người vợ nép liền kề thành viên gia đình vào Liễu Thạch.

cái bạn xung quanh vô cùng tấp nập tuy vậy bài toán ai nấy làm cho, chả ai làm cho phiền gì 2 mọi người, tính năng này có tác dụng thanh nữ mau chóng bình thản lại and cũng rất nhanh chóng bị cuốn hút bằng nhiều món đồ chơi & cụm quầy hàng trên phố. Chị em kéo tay Liễu Thạch đi dạo phố mang vẻ bên khôn cùng háo hức.

“Thạch Đầu ca ca quan sát bên kia coi! Muội đã nghe qua về chúng, có lẽ và đúng là nạp năng lượng cực kỳ ngon.” Liễu Nhạc Nhi đang ko rời mắt khỏi 1 gánh hàng rong chuyên buôn bán kẹo biển lô.

cảnh quan náo nhiệt phản chiếu trong mắt Liễu Thạch, mặt hắn đang ko hề có chút cảm nghĩ nào, giữ nguyên vẻ hờ hững bất chấp hết thảy.

Liễu Nhạc Nhi sẽ ao ước kéo hắn qua xem, bây giờ thấy diện mạo đần của hắn thì trong lòng mất cả hứng, chớp nhoáng nhớ ra có mục đích thiết yếu của chuyến du ngoạn này, bạn nữ vội cố gắng chặt tay bạn teen và nói:

“Thạch Đầu ca ca an tâm đi, tòa thành lớn Bởi vậy vững chắc hình như chọn được đại cu li chữa chữa khỏi bệnh cho ca.”

Liễu Thạch nghe gắng, góc nhìn Bên cạnh đó tất cả chút thay đổi.

Liễu Nhạc Nhi kéo tay Liễu Thạch vào một cửa hàng cơm ven mặt đường gọi vài các món ăn rồi hỏi thăm, cực kỳ nhanh chọn ra 2 y cửa hàng ở sát đó.

Y cửa hàng Lý thị phía Tây thành.

Y tiệm Lý thị đã có được thâm niên trăm năm, cũng có thể coi như là cũ kỹ.

một vày nam tử trung niên mặc áo xanh sẽ ngồi ngay ngắn trên ghế, ba ngón tay bỏ lên trên cổ tay Liễu Thạch, dồn vào cực kỳ vào câu hỏi bắt mạch, Liễu Nhạc Nhi đứng bên cạnh có vẻ mặt hoảng loạn.

Nam tử trung niên kia tên là Lý Trường Thanh, là gia chủ đương thời của y cửa hàng Lý thị, nổi danh xa gần sở hữu biệt hiệu Hạnh Lâm Diệu Thủ, hành nghề y sẽ bên trên 20 năm.

Sau 1 hồi bắt mạch siêu lâu, Lý Trường Thanh cô vợ ngọt ngào bất lương thu tay lại.

“Lục mạch của lệnh huynh đa số bình ổn gồm lực, khí huyết tràn đầy, kèm theo cơ thể mạnh bạo cực kỳ, cụ nhưng lại bị triệu chứng mất hồn. Chứng bệnh này phát triển ra từ lúc nào? Có cần bởi bị nguyên cớ ảnh hưởng từ bên phía ngoài ko?” Lý Trường Thanh khẽ nhíu mày, đựng tiếng hỏi Liễu Nhạc Nhi.

“Tôi and huynh trưởng sẽ cách nhau chừng lâu năm, chúng tôi tất cả lừng khừng gì về bệnh tình của huynh đấy.” Liễu Nhạc Nhi lắc đầu rồi lí giải.

“Vậy thì khoanh tay rồi, ko biết căn nguyên thì ko thể tất cả cách chữa. Xin thứ lỗi đến tại hạ y đạo còn nông cạn, hữu trung ương nhưng mà đành vô lực.” Lý Trường Thanh khẽ vuốt râu rồi đáp, cùng bề mặt hiện lên vẻ áy náy.

“Đúng là ko có manh mối gì hay sao?” Liễu Nhạc Nhi vội nói.

“Lão hủ chắc chắn khoanh tay.” Lý Trường Thanh lắc đầu.

Trong lòng Liễu Nhạc Nhi lộ rõ sự bế tắc, thiếu phụ cúi đầu xin chào Lý Trường Thanh rồi dắt Liễu Thạch rời y quán.

“Y cửa hàng trong Minh Viễn Thành còn các, tất cả chúng ta cứ đi gõ cửa đã từng căn nhà, chắc chắn sẽ chữa được căn bệnh mang lại ca.”

Sau 1 hồi ủ rũ, cô bé cất tiếng như để cổ vũ Liễu Thạch.

Liễu Thạch chỉ khẽ nhếch miệng cười, ko biết hắn bao gồm hiểu hồ hết lời của Liễu Nhạc Nhi hay ko.

2 mọi người kéo dài bước đi, sau khi đi qua 2 khu phố thì tới cửa ngõ một y tiệm khác.

Y cửa hàng này gồm tường bao bao quanh màu xám, mái lợp ngói black color, cổng & sân cực kỳ nghiêm trọng, toát lên một vẻ xa hoa hoành tráng, oách hơn đầy đủ so có y quán Lý thị, lượng các bạn tới khám cũng đông hơn đa số.

“Y tiệm này to do đó thì đại phu bước này đề xuất bao gồm y thuật siêu cao minh mới phải!” Liễu Nhạc Nhi trong lòng vẫn cực kỳ hi vọng, thiếu phụ vội kéo Liễu Thạch vô trong.

Sau nửa canh giờ, 2 người nhà bước ra xung quanh, vẻ mặt người vợ lại tràn đầy sự thất vọng.

“Bình tĩnh, còn hầu hết y quán khác…” Liễu Nhạc Nhi xốc lại tinh thần mau chóng.

Nửa ngày sau, 2 người đang băng qua khắp nhiều ngõ ngách, có vẻ như đã băng qua hơn nửa số y quán trong Minh Viễn Thành, thế nhưng mà kể cả cụm đại cu li đầy đủ khoanh tay mang chứng bệnh của Liễu Thạch.

….

Dã Cúc Trai ở phía bắc thành.

2 bóng bạn đang từ từ bước đi bên cạnh, chính là Liễu Nhạc Nhi & Liễu Thạch.

Vẻ mặt Liễu Nhạc Nhi vẫn thất thần, cô bé cúi đầu xe xe gấu áo light novel

Dã Cúc Trai này chẳng phải y cửa hàng lớn nhất Minh Viễn Thành, nhưng mà đại phu bước này được đồn có khả năng chữa trị được hầu hết tình trạng bệnh quái lạ, tiếc là bọn họ cũng ko thể mua ra nền tảng gốc rễ bệnh tình của Liễu Thạch.

“Tiểu cô nương, xin dừng bước!” Đúng hiện thời 1 thanh âm truyền tới từ phía sau, 1 lão giả tóc Bội Bạc mặc áo bào xanh sẽ cấp tốc chân chạy theo.

“Là Lưu đại phu!” Liễu Nhạc Nhi tỏ vẻ bất ngờ, chị em dừng chân.

Lão giả áo xanh chính là đại cu li của Dã Cúc Trai, là người trong gia đình mới bắt mạch mang đến Liễu Thạch.

“Ngài bắt đầu phát hiện ra điều gì new thúc đẩy tới bệnh của ca ca hả?” Trong lòng Liễu Nhạc Nhi nổi lên một tia hi vọng, bạn nữ vội hỏi.

“Đúng là Bởi vậy, sau khi khám mang đến lệnh huynh, lão cu li gồm đọc 1 số ít y điển trong hậu đường, vô tình thấy một ca căn bệnh có chỗ hao hao.” Lão giả áo xanh đồng ý.

“Xin đại cu li nói rõ!” Liễu Nhạc Nhi nghe thấy rứa thì tỏ rõ sự vui mừng.

“Theo mọi gì trong sách ghi lại thì bệnh của lệnh huynh khác xa triệu chứng mất hồn đều đều, giống như đã trở nên trúng bùa chú, hoặc bị mọi người hạ cấm chế làm cho tổn thương thần hồn. Hồ hết đại phu phàm tục thiết yếu chữa bệnh thương tích đó, chỉ có vẻ tìm phần đông vì chưng cha ông thông thạo chuyện này thì new tất cả cách. Còn việc chưa nói được do đó chuyện nhỏ tuổi thôi, chỉ cần thần hồn được khôi phục thì lại mở miệng nói bình bình.” Lão giả áo blue nói tiếp.

Sau khi nghe xong, Liễu Nhạc Nhi cau mày lại, một lúc chậm sau bắt đầu bình phục nụ mỉm cười tươi dễ thương:

“Đa tạ đại phu vẫn chỉ điểm!”

“Tiểu cô nương khách sáo rồi, cứu vãn bạn là nhiệm vụ của mấy kẻ có tác dụng nghề y cũng như tôi.” Lão giả cười cợt có vẻ khoái chí rồi quay về buồng buôn bán.

Liễu Nhạc Nhi thay chị lấy chồng cùng rất bạn trẻ rới khỏi Dã Ức Trai, vẻ bên nhàm chán ko vui.

“Chà…bệnh tình của Thạch Đầu ca ca…quả nhiên là bị con người đả thương thần hồn.” bạn nữ chứa tiếng thì thào tự nhủ.

cô bé là nhà bạn của tộc đại dương yêu, tuy tuổi còn bé dại nhưng mà cũng có chút hiểu biết về tu tiên luyện đạo, mấy 2016 chú ý vào hoàn cảnh của Liễu Thạch, thanh nữ vẫn sớm suy đoán hắn bị ai ấy đả thương thần hồn.

hy vọng chữa trị chắc cần tìm sự trợ giúp của tu tiên giả tiếp nối đạo pháp cửa hàng tới thần hồn.

chỉ cần có điều gần như tu tiên giả Như vậy thường có thực lực phệ, chỉ cách 1 miếng Dẫn Khí Phù thì con gái ko kiên cố giống như che giấu được đối phương.

chuyến đi này tới Minh Viễn Thành của 2 các bạn mua tới nhiều y quán cũng là với theo 1 hi vọng ao ước manh là suy đoán của thanh nữ đã sai, hơn nữa bây giờ các kết quả thực tế là đầy đủ gì không được cũng như ý.

Liễu Nhạc Nhi đã cảm thấy trù trừ.

Đúng lúc bạn nữ còn vẫn cau mày Để ý đến thì ở cảnh đường phố phía trước nổi lên rất nhiều tiếng động to, đám các bạn bên trên mặt đường tán loạn cả lên.

“Ngựa lồng!”

“Mau tránh xa!”

một tiếng thét to từ xa vọng tới, đám tổ ấm trở thành hỗn loạn, ai cũng nháo nhào chạy dạt về 2 bên con đường.

cách đó khoảng chưa xa, một cỗ xe Ngựa màu Bội nghĩa được kéo bằng một nhỏ quái mã thành viên bao phủ đầy vảy màu xanh lá cây, bé quái mã vẫn lồng lên phi cũng như điên, phóng thẳng về bên Liễu Nhạc Nhi & Liễu Thạch.

Quái mã blue color hí lên điên loạn, cái xe Chiến Mã long lên sòng sọc, gã đánh xe bên cắt ko còn giọt máu, gã đang vậy sức kéo dây cưng cửng nhưng mà dường như chẳng phanh lại được một chút nào.

Liễu Nhạc Nhi cảm giác kinh hãi, cô gái định kéo tay thanh niên né tránh qua 1 bên tuy thế đang ko kịp.

1 cơn gió sở hữu theo mùi tanh cuốn tới, nhỏ quái mã kéo theo xe ngựa chiến vẫn lao tới chỉ với giải pháp 2 các bạn chặng một trượng, đàn bà đã có vẻ nhận thấy đã từng đám bọt mép sùi ra từ chiếc miệng đầy răng manh của quái mã màu xanh da trời…Full link truyện phàm nhân tu tiên 2

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *