Đọc chương 10 truyện “Vũ động càn khôn”

Vũ động Càn Khôn – Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 10: Kim Ngọc chi

nhìn thấy hai người Lâm Hoành đã đi được xa, Lâm Hà hiện thời new đi về phía mấy mình Lâm rượu cồn, mỉm cười nói: – Lâm động biểu đệ, không vấn đề gì chứ?

– Vâng, đa tạ Lâm Hà tỷ. Lâm cồn đồng ý, Lâm Hà này cùng với thân phụ của đàn bà từ nhỏ dại đối với hắn cũng không tệ lắm, bởi thế quan hệ của hai người cũng coi như là tốt, chẳng qua là đầy đủ năm gần đây Lâm Hà chỉ lo chăm chú tu luyện, nên thời gian chuyện trò với nhau tính ra là siêu ít.

Coi thêm: truyện đam mỹ sủng

– Lúc nãy, ta vẫn xem đệ chuyển giao thủ với Lâm Sơn, hẳn là đạt mang lại Thối Thể đệ bốn trọng rồi đúng không? Lâm Hà tất cả chút kinh ngạc nói, phái nữ hiểu rằng thời gian tu luyện của Lâm rượu cồn thật ra đang chưa tới một năm, chưa đến 1 năm nhưng mà có vẻ đạt mang lại Đệ tư Trọng, tốc độ đấy vẫn là coi như tương đối chưa chậm trễ rồi.

– May mắn thôi. Thối Thể đệ bốn trọng cũng thiết yếu dễ dàng cất diếm, dù sao đây chỉ cần biến chứng ở phía bên ngoài cơ thể thôi, vì vậy Lâm cồn cũng cũng chưa bao gồm giấu diếm gì, nhanh chóng đồng ý.

– Xem ra thiên phú tu luyện của bố đệ cũng đã được đệ kế thừa a. Lâm Hà cười cợt duyên một tiếng, bỗng nhiên nghiêm bên nói: – Bất quá đệ hiện giờ cùng rất Lâm Hoành vẫn còn tồn tại chênh lệch rất lớn, theo ta biết tới, hắn e rằng đã chiếm lĩnh mang đến Thối Thể đệ lục trọng từ tía tháng trước rồi, trong cơ thể đã chào đời Nguyên Lực mầm mống, cho nên đệ hay là buộc phải tận lực đừng có ngạnh đấu có hắn, để tránh buộc phải bị đại bại thiệt.

– Vâng, đệ biết rồi. Lâm đụng cũng không có ra vẻ cậy dũng mạnh, hắn hiện nay và đúng là còn chưa phải là đối thủ của Lâm Hoành kia, bất quá, mà lại hắn có nhiều niềm tin đang vượt qua được tên kia!

– Hì hì, ráng đệ đề xuất gắng bên cạnh đó nữa đi, ta cũng cần phải đi về rồi, Tộc Hội nửa năm nửa cũng cấp tốc tới thôi, đệ phải gắn sức hơn nữa nha, cha đệ thật ra vô cùng quan tâm Tộc Hội lần này ấy. Lâm Hà mỉm cười duyên vỗ vỗ đầu Lâm hễ, sau khi cùng rất hai nhà bạn Thanh lũ bên cạnh kính chào hỏi 1 tiếng, liền xoay người hất mái tóc đuôi Chiến Mã tiêu sái rời đi.

– Hắc hắc, Lâm Hà eo thon nhỏ tỷ thật là uy phong nha, ngay cả Lâm Hoành kia ở trước mặt tỷ ấy cũng chưa dám mập lối, da gia đối với người vợ cực kì sủng ái cô gái, đôi lúc đích thân dạy võ học cho chị em. Chú ý bóng dáng xinh tươi bé của Lâm Hà, Lâm Trường Thương bao gồm chút ngưỡng mộ nói.

– là do bạn dạng thân ngươi lười biếng nhưng thôi. Lâm đụng lườm hắn một loại, sau ấy cũng chưa tiếp tục giữ giàng nữa, dẫn Thanh bầy xoay người thân rời đi, Lâm Trường Thương chạy theo 1 đoạn, bắt gặp sắc trời đã gửi về tối, cũng quan trọng làm cho gì khác hơn là buộc phải sở hữu theo một ít không đành lòng nhưng mà rời đi.

– Lâm cồn ca, thật xin lỗi a, muội sau này đang chưa bao giờ… Lén đi hái thuốc nữa… Khi hai mình đang đi trên sơn đạo trở về nhà, Thanh đàn kéo kéo chéo áo của Lâm hễ, đáng tiếc nói.

– chưa bao gồm Việc gì, đợi sau này huynh biến thành bạo gan rồi, đã chưa để ai dám khi dễ muội. Lâm rượu cồn vốn còn ý muốn trách cứ một chút, nhưng nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh dễ thương của nữ kia, cơn tức trong đầu cũng chính là cắt giảm xuống, hắn cùng bất đắc dĩ lắc đầu, bất chợt vừa vỗ ngực chuyện trò.

– Muội vẫn muốn tu luyện. Thanh đàn hếch hếch mẫu mũi hạn hẹp, ngẫu nhiên nói.

– Muội chẳng hề nói sợ tu luyện sẽ làm cho cho tất cả những người tu luyện trở nên xấu xí sao? Lâm đụng chuyện trò.

– Đâu gồm, huynh quan sát Lâm Hà tỷ không hề là dễ thương bởi thế sao, muội nếu cũng như có lẽ được chắc là tỷ đó, Lâm Hoành kia cũng chưa dám khi dễ Lâm đụng ca rồi. Thanh bọn thè cái lưỡi phấn hồng, cách điệu thật khả ái nói.

Lâm đụng lắc đầu cười cợt, ngón tay gõ lên dòng trán bóng sáng của Thanh bọn, nói: – Sau khi trở về đừng tất cả nói chuyện ngày lúc này đó, tất cả biết không?

– Nha… Thanh lũ nhíu lại khuôn mặt nhỏ xíu, thanh âm cầm lại quanh quẩn ở trên sơn đạo.

***

Tuy nói Lâm rượu cồn cộng Thanh bọn các chưa bao giờ nói cho chuyện lúc xế chiều, bất quá chuyện này hiển nhiên cũng thiết yếu giấu diếm được bao chậm.
Đọc thêm truyện đam mỹ

– Lúc xế chiều ngươi lại cùng huynh đệ Lâm Sơn đánh nhau hả? Lúc cơm tối, Lâm Khiếu đặt chén bát đũa trong tay xuống, thản nhiên nói.

Nghe được lời này, Lâm hễ cùng Thanh bọn sát bên thân thể nhất thời bít tất tay lên, Liễu Nghiên ở 1 bên cũng vạn bất đắc dĩ lắc đầu, giận tàn ác quan sát hai bạn một dòng. Ai đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm trắng.

– ba, chuyện không thúc đẩy mang lại Lâm rượu cồn ca, là ta… Thanh bầy e sợ nói.

Lâm Khiếu liếc hai chúng ta một cái, bên trên khuôn mặt chưa có quá bự tía đụng, ánh nhìn của hắn chẳng qua quan sát chăm chắm Lâm rượu cồn, nói: – Nghe nói, ngươi sẽ đánh bại Lâm Sơn?

Lâm động khẽ ngẩng đầu lên, chỉ hình như gượng mỉm cười đồng ý.

– đưa tay mang đến ta xem. Nhận thấy Lâm cồn gật đầu đồng ý, Lâm Khiếu trong mắt nhất thời nổi lên vẻ ba hễ, hắn vươn thủ chưởng to lớn ra, trực tiếp gắng lấy cánh tay của Lâm động, nhẹ nhàng điểm 1 mẫu, trên khuôn mặt bình tâm sau cuối thì hiện lên một tia vui mừng khó hình như che dấu: – Thối Thể đệ bốn trọng rồi sao?

– Dạ. Lâm đụng lần nữa kiên định gật đầu đồng ý.

– Ha ha, tốt! Nhận được bằng lòng từ Lâm đụng, Lâm Khiếu chung cục thì mỉm cười phệ thành tiếng, trong tiếng cười cợt đầy rẫy vẻ vui mừng cũng thích ý.

thấy được Lâm Khiếu cười cợt vui vẻ cũng như thế, trong lòng Lâm đụng cũng là thở phào nhẹ nhõm, xem ra là sẽ không bị mắng rồi…

Liễu Nghiên ở 1 bên, bắt gặp Lâm Khiếu vẫn cười thật tươi, cũng là không khỏi hé miệng mỉm cười một tiếng, ánh góc nhìn Lâm động đầy sủng ái, trong nội tâm của nàng riêng biệt Lâm Khiếu đối với Lâm cồn dốc vào trọng điểm huyết lớn cho kích cỡ nào, hắn cho rằng năm đó, hắn có tác dụng Lâm gia ảnh hưởng thất đi một tài năng, cũng giống chôn vùi hi vọng của Lâm gia, bởi vậy có tính bí quyết có chút ngang bướng của hắn, mọi năm này hắn đã luôn mong trả lại Lâm gia 1 nhân kiệt, nhưng mà hắn chờ đón nhất chính là một thiên tài – hẳn nhiên là Lâm hễ.

– Ngươi tiến vào Đệ Tam Trọng tinh thần biến tựa đại dương cũng mới chừng tất cả mười ngày thời gian đúng không? Làm cho sao lại cấp tốc cũng như vậy? Kế bên Việc vui mừng, Lâm Khiếu ngẫu nhiên tất cả chút nghi ngờ nói, chừng mười ngày thời gian, xuất phát điểm từ Đệ Tam Trọng đạt tới Đệ tư Trọng, tốc độ đấy khẳng định là quá nhanh, nhưng mà Lâm đụng cũng chưa có dựa trên linh dược nào, do sao tốc độ lại nhanh như vậy?

– bé cũng không biết… Từ sau khi ăn uống Xích Tham lần trước, con cảm xúc lúc tu luyện đều đều hiệu quả tựa hồ tốt lên hồ hết. Nghe Lâm Khiếu hỏi mang đến Việc này, Lâm rượu cồn trong lòng giật mình, ở trong nội trọng điểm sau khi lừng chừng một ít, rút cục sẽ bày có mặt chưa đổi sắc mà lại nói dối, chưa biết tại sao, hắn luôn là cảm giác, âm thầm của Thạch Phù, tốt nhất là không nên tùy ý biểu lộ, còn nếu như không, chỉ sợ đang bao gồm đại họa lâm đầu.

– Nga? Nghe vắt, Lâm Khiếu cũng nhíu nhíu mày, Xích Tham bất quá chỉ là linh dược Nhất phẩm, làm cho sao dường như công hiệu Khủng do đó được?

– có lẽ nào bởi vì cơ thể động nhi hấp thu đối mang linh dược độc đáo mạnh sao? Ta đã từng nghe chia sẻ chỉ một ít tổ ấm chạm chán may mắn, mức độ hấp thu của thân thể đối mang linh dược so mang gia đình bạn thường bạo dạn hơn mấy lần.

Liễu Nghiên ở 1 bên cười nói.

– Ừ, chắc hẳn rằng nguyên nhân là căn do này. Lâm Khiếu cũng chấp nhận, hắn cũng nghe cốt truyện chuyện vì thế, bất quá nếu như Lâm hễ thật sự tất cả cơ thể kỳ dị cũng như nhiều loại này cơ mà nói…, chũm tốc độ tu luyện cũng như gắng này… Cũng tịnh chẳng hề là tình cờ cơ mà bao gồm.

– Xem ra trước kia cũng thật sơ sót a, động nhi nếu thật sự dành được thiên phú này, ước ao ở Tộc Hội lấy được thành tựu tốt, cũng chẳng phải là chuyện không thể nào xảy ra. Lâm Khiếu vui mừng mỉm cười 1 tiếng, bàn tay thò trong ngực mò mẫm 1 lát, sau đó lấy ra 1 mẫu khăn vải, cảnh giác đem đặt ở bên trên bàn cho thấy, nhất thời 1 cổ mùi thơm tràn trề ra, 1 nơi bắt đầu cây cùng với cành bị khô màu kim cương nhạt ra đời ra trong mắt mấy chúng ta.

Cành bị khô body xoàn óng ánh, song ở bên trong lớp quà óng ánh đó, cũng là hình như nhìn thấy được chất lỏng màu xanh da trời biếc nhàn hạ nhạt đang lờ lững di động cầm tay, hình như một một số loại ngọc tủy thay.

– Đây là… Nhị phẩm linh dược – Kim Ngọc Chi? Bắt gặp cành bị khô quá màu xoàn này, Liễu Nghiên nhất thời bịt miệng kinh hãi nói.

Coi thêm: truyện light novel

– Đây chính là Nhị phẩm linh dược sao? Lâm đụng cũng là tò mò rồi quan sát thoáng qua cành khô màu tiến thưởng kia, sau ấy khóe miệng âm thầm khẽ hếch lên, vật này mặc dầu nhìn như bất phàm, bất quá tựa hồ linh khí chứa đựng bao gồm, như cũ đã còn bớt cái thần túng bấn chất lỏng thẩm thấu ra ở trong Thạch Phù.

– Ha hả, ngày bữa qua đi một chuyến vào trong núi, vận khí chưa tệ, chạm mặt được vật này, Liễu Nghiên, ngày mai liền đem Kim Ngọc chi này sắc mang lại cồn nhi uống. Lâm Khiếu trò chuyện, song chưa bao gồm cười cợt bao chậm, sắc bên liền hơi tái đi, kịch liệt ho khan hai tiếng.

– bố, ta không đề nghị, ba cho đến ráng lấy để trị thương đi. Thấy ráng, Lâm động vội vàng nói.

– không tất cả việc gì, lúc lấy thuốc gặp mặt buộc phải 1 con súc sinh khó khăn dây dưa bắt buộc giao thủ có tác dụng rượu cồn khí huyết mà lại thôi, không còn đáng ngại, bên cạnh đó tổn thương của cha cũng từng lâu năm vì thế, các thứ linh dược này, cũng dường như không có chức năng quá to. Lâm Khiếu khoát tay áo, nói: – còn có thêm mấy tháng nữa là tới Tộc Hội rồi, trong khoảng Trên thực tế, ngươi cần tận lực tu luyện đi, chuyện linh dược, ba đang nghĩ phương pháp.

bắt gặp bên trên khuôn mặt Lâm Khiếu nhưng mà thông thường gồm chút nghiêm nghị lộ ra nụ cười cợt, ánh nhìn Lâm cồn có chút đỏ lên, bỗng chưa nói thêm gì nữa, khe khẽ gật đầu đồng ý, sau đấy hắn thì thầm ở trong lòng, lẩm bẩm tự nói: – bố, an tâm đi, ta sẽ không để mang đến ngài bế tắc.

– Thời gian không còn sớm nữa, đi nghỉ trước đi, ngày mai còn cần tu luyện. Lâm Khiếu Nguyên tôn phất phất tay, nói.

– Dạ

Lâm rượu cồn đáp một tiếng, sau đó với Thanh lũ rời bàn ăn, sau khi đi rời khỏi cửa ngõ phòng, sẽ còn có lẽ nghe thấy tiếng cười sung sướng của Lâm Khiếu ở bên phía trong, tiếng cười Như vậy bọn họ phần đa là thật lâu không nghe được…

chũm nhẹ quả đấm, Lâm cồn quay đầu sang, vừa định bảo Thanh lũ cũng phải đi trở về nghỉ ngơi, tuy thế thấy vào thời khắc này trên khuôn mặt nhỏ nhắn tựa cũng như 1 nhiều loại phấn ngọc được mài dũa tỷ mĩ của phụ nữ bỗng nhiên blue mét trắng bệch, 1 tia hàn khí mà mắt thường có lẽ thấy được được đang chậm rãi từ trong khung người kia thẩm thấu ra, làm cho bề mặt đất ở phụ cận, cũng là phát triển ra vụn băng nhỏ tuổi.

– Nguy rồi… Hàn khí lại phát tác!

nhìn thấy Thanh lũ tự dưng xảy ra vươn lên là chũm này, sắc bên Lâm động cũng bỗng nhiên biến đổi.

Bạn đang đọc truyện vũ động càn khôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *